Chap 5 :
- Dậy đi con trai!! Gần 10h rồi đấy!! –tiếng bố nó gọi từ dưới nhà vọng lên. Với tay chộp cái đông hồ nhìn giờ. Đã 9h 45 rồi, lồm cồm bò dậy lết vào trong nhà tắm, nhìn vào trong gương, nó thấy đầu tóc nó rối bù, bộ quần áo trắng học sinh xộc xệch trên người nó. Tóm lại, nhìn nó vô cùng lếch thếch. Khác hẳn với cái hình ảnh chỉnh tề thường thấy mỗi khi ra ngoài của mình
đánh răng với tình trạng mắt nhắm mắt mở, trong đầu nó nghĩ vẩn vơ về cái buổi tối hôm qua. Cái cảm giác ấy cứ như vẫn còn đọng lại chút gì trên cơ thể nó( chắc là khu vực phía dưới), mùi hương phảng... phất của Thư trên chiếc áo làm nó càng lạc thêm vào cái cảm giác đắm chìm huyền ảo……. nó đã là 1 thằng đàn ông đúng nghĩa…….
đánh rơi túi thức ăn trên tay xuống nền. bố nó đang nhìn vào cái thằng đeo tạp dề phía trong bếp như nhìn thấy người sao hỏa.
- ái chà chà!! Con trai bố hôm nay vào bếp cơ đấy!! –vừa nhặt túi rau ông vừa cười với nó. Kiểu gì hôm nay bố cũng rửa được vài chục cái xe đấy!! trời mưa to mà!!
đứng dựa người vào cửa, ông nhìn nó nấu ăn. Đã lâu lắm rồi từ ngày mà mẹ nó vắng mặt. nó mới bước lại vào căn bếp này. Trước đây cứ mỗi ngày chủ nhật, nó lại cùng mẹ nấu ăn cho cả nhà. Tài nấu ăn của nó chắc cũng chẳng thua kém gì đầu bếp. thế nhưng khi nhà chỉ còn lại 3 người, nó không còn bước xuống đây nữa, vì mỗi lần bước xuống, nó lại chỉ chực khóc mà thôi. mọi công việc nấu nướng đổ lên đầu bố nó, từ việc mặc com-lê đi mua bán kí kết hợp đồng, giờ đây ông mặc tạp dề và rửa xe trong cái kiot nhỏ.
Thi thoảng nó dừng tay, liếc nhìn qua ông. Chẳng biết từ khi nào. Nó đã cao hơn cả ông mất rồi. ông đứng đó, mặc chiếc áo phông đen cùng chiếc quần cũ sờn chỉ. Mái đầu ông đã rụng nhiều tóc kể từ khi chuyện ấy xảy ra. Nó cũng đã lấm tấm bạc hơn ngày xưa rất nhiều. ánh mắt ông nhìn nó vừa có chút tươi vui vừa tò mò. Rồi như vừa quyết định điều gì ông lên tiếng: